• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương 467: Chờ tuyết tan

Độ dài 809 từ - Lần cập nhật cuối: 2023-12-04 10:16:56

Tất nhiên, Nenel chưa bao giờ xuất hiện trước mặt ta.

Dù cuối cùng cũng đến lúc phải ra đi nhưng ta vẫn cảm nhận được sự chạm vào của đôi môi nhỏ nhắn, mềm mại đó.

"Anh có thấy không khỏe không ? Rush." Việc ta rời Shire vào đêm khuya khi mọi người vẫn còn ngủ cũng không sao, nhưng cả Zeal và Ruth đều có thể nhìn thấy vẻ mặt của ta.

Tuyết tích tụ đang giúp giảm bớt cơn đau khi đi lại và ta nghĩ mình sẽ ổn trong một thời gian nữa... nhưng ngực và mũi bị gãy của ta vẫn khiến ta khó thở. Ta chưa bao giờ nghĩ Chibi ta đang cõng trên lưng lại nặng đến vậy. Trông giống như một khối sắt khổng lồ đang treo trên đó.

Đúng vậy, Zare vốn là vùng đất cấm con người. Vì thế ta không thể đem Ông già hay Jano đi cùng được.

Một nơi mà hàng chục ngàn thú nhân đã bị con người giết chết…Ta hiểu rồi. Ta chắc chắn rằng ngay cả bây giờ, một loại ác cảm nào đó đối với con người vẫn tiếp tục tồn tại ở đó, không thể đạt được thanh thản.

Vì vậy, nếu là Chibi... Nenel khuyên ta nên đưa nó ấy đi cùng.

Ta không biết tại sao vì nó thông qua Ruth, nhưng ta đoán nó có ý nghĩa nào đó.

Nhưng…ta có thể thấy rõ rằng cơ thể ta đã yếu đi kể từ vài ngày trước. Cánh đồng tuyết có thể gây tổn hại cho thể lực, nhưng thậm chí còn hơn thế, tay chân của ta còn nặng nề hơn...

Trời đang có tuyết như thế này, nên không có cách nào dùng ngựa được, nên người ta nói rằng sẽ mất khoảng ba ngày để đi bộ đến Zare, nhưng xét đến tình trạng của ta và tuyết, sẽ mất khoảng một tuần.

Ta không biết nghi lễ nào đang chờ đợi ta ở phía bên kia, nhưng cơ thể ta sẽ tồn tại cho đến lúc đó...

A.

……………

…………

…………

Trước khi kịp nhận ra, ta đã ngủ quên, khi tỉnh dậy với cảm giác lạ lùng như bị lắc lư và được bế đi.

Giống như tôi đang được ai đó mang trên ba lô vậy, ta không thể nhìn thấy mặt họ.

"Anh tỉnh rồi à?"

Khi ta hoảng sợ quay lại, ta nhìn thấy khuôn mặt nghiêm nghị của người phụ nữ đó... Ôi, Matie! ? Cô đến đây sau ta à ?

"Đừng lo lắng, tôi đã quen với sức nặng của anh rồi."

"Không, không phải vậy, cô không phải đang ở với Ezar..."

Mặc dù ta ấy định nói điều đó cho đến hết, nhưng ta đã bị chặn lại bởi Zeal đang đi bên cạnh.

Đúng vậy, người đang đi trước mặt Matie là Ruth.

Mặc dù ta biết điều này ở một mức độ nào đó nhưng vẫn có một bầu không khí căng thẳng và lạnh mà ta không thể diễn tả được.

"Tại sao em lại theo dõi chúng ta ?"

"Tôi không làm điều này vì anh, tôi đang nghĩ đến cơ thể của Rush."

Ruth và Matie. Trao đổi vài lời, rồi im lặng... và lại nói.

"Tôi nghe nói, em tựa hồ cùng Ezar quan hệ rất tốt."

"Không phải chuyện của anh."

Aaaaaah... Nghe đến đây ta đã thấy nôn nao rồi.

"Tại sao em không nói với tôi về điều này?"

“……” Ruth, cũng như Zeal và Eire, vẫn cúi đầu.

Thật điên rồ. Người phụ nữ này thực sự là một kẻ chuyên gây rắc rối.

"Sao hai người ác quá vậy?"

““...'''' Thấy chưa, lần này tất cả họ đều im lặng.

Bọn ta đã có một mối quan hệ tốt cho đến gần đây, vì vậy ta không biết tại sao họ lại ngừng nói chuyện như thế này.

"Tôi thực sự không biết...nhưng có lẽ hai người đã tìm được người mà cả hai người đều thích?"

Nghe những lời của Eire, cả hai người đều run lên.

Ta hiểu rồi, nó được gọi là từ bỏ.

"Tôi...tôi không nghĩ tới ai khác ngoài Matie..."

“Vậy tại sao ngày nào anh cũng ngủ và ăn cùng với trợ lý Tarzia của mình?”

"Chúng anh đã lâu không ở cùng nhau, suốt thời gian qua anh đều giúp đỡ cô ấy!"

"Giúp đỡ là gì...? Nói cho tôi biết nó là gì."

Ruth nói như được bảo.

Ta biết rằng Tarzia đã được cầu hôn bởi hoàng tử, nhưng... câu chuyện vẫn còn tiếp tục.

Nói cách khác, Ruth đang cố gắng giúp Tarzia vượt qua nỗi sợ hãi con người.

"Không có nghi ngờ gì về điều đó..."

"A, anh thề với Thánh Sói Dinare. Anh chỉ đang cố dạy cô ấy cách mở rộng trái tim mình. Anh chưa bao giờ từ bỏ em."

Matie không nói gì một lúc sau đó.

Một sự hiểu lầm. Ta tự hỏi liệu điều đó có nghĩa là...

Chà, ta hy vọng tuyết này...sẽ tan sớm.

Bình luận (0)Facebook