• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương 89: Điều có thể làm được, Điều không thể xóa bỏ

Độ dài 2,609 từ - Lần cập nhật cuối: 2021-11-28 17:01:55

Zirconia trở về phòng riêng của mình và đóng cửa lại, trước khi từ từ gục xuống tại chỗ.

「...ư...uh...gu...」

Cô đang cố gắng kìm nén những tiếng nức nở trong khi ôm lấy cơ thể khẽ run rẩy của mình bằng cả hai tay.

Làm thế nào để cô có thể cải thiện ấn tượng của Kazura về cô ấy? Zirconia đã quan sát Kazura từ khá lâu rồi.

Sau khi thấy Lieze thành công trong việc lấy lòng Kazura, Zirconia bắt chước hành động của Lieze.

Có lẽ vì nó thực sự hiệu quả, cô cảm thấy Kazura đã nhận ra mình thân thiện hơn trước.

Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh sẽ gọi cô cho chuyện ban đêm sớm thế này.

Khi cô quyết định hành động để có được sự ưu ái của Kazura, cô tự hiểu rằng một ngày nào đó cô có thể được gọi cho chuyện này.

Cô nghĩ rằng mình sẽ làm bất cứ điều gì nếu có được sức mạnh.

Nếu có thể, ngay cả sau đó, cô sẽ quyến rũ Kazura, dù cuối cùng cô chỉ là đối tác ban đêm yêu thích của anh.

Tuy nhiên, khi thời điểm đó đến, một cảnh đáng sợ trong quá khứ bỗng xuất hiện, một điều gì đó không thể chịu đựng được và vô cùng đáng sợ.

Mặc dù cô chỉ đang hiến dâng cơ thể của chính mình, nhưng đầu cô ấy tràn ngập nỗi sợ hãi.

Nó khác với thời điểm đó.

Nó sẽ không làm bẩn bản thân mình như lúc đó.

Đó sẽ không phải là cảnh cô thấy lúc đó.

Ngay cả khi cô đã thuyết phục bản thân bằng những lời đó, cơ thể run rẩy của cô vẫn không dừng lại.

「Thật... Thảm hại...」

Trong khi nước mắt cô tuôn trào, cô bắt đầu tự nguyền rủa chính mình.

Sự hối hận và dằn vặt xoáy vào tâm trí cô vì đã đánh mất cơ hội bất ngờ.

Tôi đã không gọi cho cô vì chuyện ở qua đêm. Chính mình, người cảm thấy nhẹ nhõm khi những từ đó phát ra, thật thảm hại.

Cô nên tập trung toàn bộ sự can đảm và đề nghị vào một đêm khác cho việc ở qua đêm, nhưng cô đã xin phép ra khỏi phòng anh mà không nghĩ về điều này.

Có lẽ, cô sẽ không còn cơ hội nào để được gọi một lần nữa.

Từ giờ trở đi, cô chỉ có thể hy vọng rằng Lieze hoặc Eira sẽ thành công và Kazura sẽ quan tâm đến họ.

Cô không biết mình có thể nhận được phước lành sức mạnh hay các trợ giúp khác hay không, nhưng cô không thể không mong rằng nó sẽ thành công.

「Cha... Mẹ... Mọi người... Con xin lỗi...」

Trong khi nói ra những lời hối hận, Zirconia tiếp tục khóc.

✦✧✦✧✦

Buổi sáng, ngày hôm sau.

Kazura, người đang ngủ trong khi đặt tay lên chiếc đồng hồ bên trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường, bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.

Thật ra, anh đã thức dậy khi đồng hồ báo thức reo thứ âm thanh chói tai trước đó.

Tuy nhiên, vì quá mệt mỏi, anh dừng báo thức và ngủ tiếp.

Trong khi dụi mắt buồn ngủ, anh đứng dậy khỏi giường và gọi ra cửa, 「Vào đi」.

Cánh cửa nhanh chóng được mở ra và Marie bước vào phòng.

Khác với Kazura vẫn còn lảo đảo khi thức dậy, Marie có vẻ ngoài gọn gàng và đang trong chế độ làm việc.

Marie đang cầm một cái giỏ và bên trong giỏ là quần áo đã được ủi (bàn ủi sử dụng than nóng nướng bên trong một cái chảo bằng phẳng).

Quần áo bên trong giỏ là áo sơ mi có cổ và quần dài từ vải mịn.

Thông thường, quần áo mà Kazura mặc trong dinh thự của Nelson chủ yếu là theo kiểu này.

Quần áo mà anh dùng làm quần áo ngủ, là áo sơ mi đơn giản và quần.

「Chào buổi sáng, ngài Kazura. Xin hãy đối xử tốt với tôi.」

「Ừ, chào buổi sáng. Anh sẽ tiếp tục trông cậy vào em. Em có thể đến đây một chút không?」

Marie cúi đầu và Kazura trả lời với một nụ cười. Sau đó, anh đi xuống khỏi giường và đi về phía chiếc tủ lạnh sát tường.

Trong khi vẫn mang giỏ, cô nhanh chóng bưới theo Kazura.

「Umm, xem này, đây là một công cụ được gọi là tủ lạnh. Anh sẽ giải thích cách sử dụng, nên hãy nhớ nó. Từ bây giờ, em sẽ lấy các nguyên liệu từ nơi này.」

Marie đến bên cạnh anh, nên Kazura chỉ cách mở cửa tủ lạnh cho cô.

Bên trong, có nhiều loại nguyên liệu lấp đầy bên trong; mảnh cá hồi, lọ nước sốt mì ống, bơ, súp rau và nhiều thứ khác.

「Bên trong công cụ này luôn duy trì sự mát mẻ, vì vậy các nguyên liệu được đặt bên trong nó có thể tồn tại lâu hơn. Umm, em ổn chứ?」

「V-vâng!」

Marie đã hóa đá và tròn mắt khi lần đầu tiên nhìn vào bên trong tủ lạnh.

Cho đến bây giờ, cô đã nhận được thực phẩm đóng hộp hoặc rau đông lạnh hoặc thịt đông lạnh từ Kazura kèm theo yêu cầu, 「Hãy sử dụng nó cho ngày hôm nay」, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn vào bên trong của tủ lạnh.

Cô đã tự hỏi làm thế nào các nguyên liệu ướp lạnh có thể xuất hiện vào thời điểm này, nhưng cô không bao giờ nghĩ sẽ xóa bỏ sự tò mò bằng cách hỏi Kazura về nó.

Lý do cho điều này là vì Marie đã được Havel ra lệnh tuyệt đối không được điều tra bí mật xung quanh Kazura.

Hơn nữa, Marie đã được mẹ dạy rằng chỉ được tập trung vào công việc đã được giao cho cô.

Cô cũng đã được đào tạo hàng ngày để không thực hiện những hành vi không đứng đắn như những hành vi bất lịch sự hoặc tám nhảm.

Những người trong Nhà Leveson cũng vậy, ngoại trừ Havel, người quan tâm đến cô nhất và anh trai Alrond, người thường đánh cô một cách hung bạo, họ không can thiệp vào bất kỳ vấn đề cụ thể nào về Marie.

Do đó, để cô không nổi bật hết mức có thể, Marie chỉ tập trung vào công việc mà thôi như là phương châm sống của cô.

Ngay cả những lúc cô đến phòng của Kazura, cô không bao giờ chạm vào bất kỳ dụng cụ bí ẩn nào được đặt trong phòng.

Rồi lần này, cô không chỉ nhận được lời giải thích về các công cụ, mà cô còn được lệnh phải nhớ cách sử dụng nó.

Lúc phát triển đột ngột này, Marie đã bắt đầu run rẩy.

「Kệ thấp hơn này được gọi là thùng đá, băng sẽ được tạo ra bên trong nó.」

Kazura không để ý đến Marie đang run rẩy và rút thùng đá của tủ lạnh ra.

Bên trong, có một vài khối băng.

「Em có thể sử dụng những viên đá này một cách tự do, vì vậy nếu em muốn uống đồ uống ướp lạnh hay khi em muốn làm món ăn ướp lạnh thì cứ lấy ra dùng.」

「Vâng!」

Marie cuống cuồng và liên tục gật đầu trong khi trả lời mạnh mẽ như một thành viên câu lạc bộ thể thao.

「Bên dưới này có một tủ đông, bên trong nó, có rất nhiều thực phẩm đông lạnh. Chiếc hộp lớn bên cạnh cũng là một tủ đông.」

「Vâng!」

「Anh muốn em tự do sử dụng nguyên liệu để tạo ra các món ăn, nhưng vì có lẽ em không thể tưởng tượng được hương vị của chúng cho đến khi quen thuộc, trong một thời gian, chúng ta sẽ chọn các nguyên liệu cùng nhau. Nếu em thích, thì anh sẽ nấu ăn cùng em.」

「Vâng!」

「Vậy thì, hãy chọn các nguyên được sử dụng cho bữa sáng, mà nói đúng hơn, sẽ rất lạ khi sử dụng thực phẩm đông lạnh cho bữa sáng, nên hãy sử dụng món súp này. Đối với bánh mì, hãy sử dụng một hộp.」

「Vâng!」

Cùng với Marie, người lặp lại câu trả lời giống như một cỗ máy tự động, Kazura bắt đầu chọn nguyên liệu cho bữa sáng.

✦✧✦✧✦

Một tiếng sau.

Sau khi chuẩn bị bữa sáng với Marie trong bếp, cùng với Marie, Kazura đi đến căn phòng mà anh luôn dùng để dùng bữa.

Khi Kazura và Marie đến phòng, Lieze và Nelson đã ngồi ở trong đó.

「Chào buổi sáng.」

Cả hai đều nở một nụ cười ấm áp với Kazura, người vừa đến và sau đó chào đón anh ta.

「Ngài Kazura, ngài hẳn phải mệt mỏi từ chuyến đi dài. ngài cảm thấy thế nào vào sáng nay?」

「Chào buổi sáng. Tôi đã có một giấc ngủ thoải mái, vì vậy tôi cảm thấy hoàn toàn khỏe mạnh... Umm, Zirconia đâu rồi?」

Trong khi trả lời câu hỏi của Lieze, Kazura liếc nhìn chỗ ngồi thông thường của Zirconia.

Không có thức ăn được chuẩn bị ở chỗ đó.

「Về điều đó, có vẻ như cô ấy không khỏe do làm việc quá sức. Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy sẽ nghỉ ngơi trong phòng.」

「Tôi hiểu.」

Vẻ mặt của Kazura bỗng tối sầm lại, vì vậy, Nelson nghiêng đầu bối rối.

Tuy nhiên, ông ngay lập tức nhận ra rằng Kazura có thể lo lắng về Zirconia và sau đó ông đã khiến Kazura ngồi xuống.

「Trong thời gian ngài Kazura vắng mặt, Zill luôn làm việc chăm chỉ... Có lẽ cô ấy đã quá mệt mỏi sau một thời gian dài làm việc quá sức. Có lẽ tốt hơn là cô ấy nên nghỉ ngơi trong vài ngày.」

「Tôi hiểu... hãy bảo cô ấy nghỉ ngơi.」

Khi ngồi xuống, Kazura nhớ lại sự kiện tối qua và trả lời với tình trạng tinh thần không thoải mái.

Anh không nhận ra Zirconia đã làm việc điên cuồng đến mức nào khi anh rời khỏi Isteria,

Tuy nhiên, anh không thể nghĩ ra bất kỳ lý do nào cho sự vắng mặt ngoài chuyện vào đêm qua.

Anh có thể cần phải chú ý để sửa chữa sai lầm bằng cách nào đó.

「Hôm nay, tôi sẽ chịu trách nhiệm về phần công việc của Zill, vì vậy xin đừng lo lắng. Nếu có bất cứ điều gì khác, xin hãy cho tôi biết.」

「Không, tôi ổn. Cảm ơn nhiều.」

Dựa trên hành vi của Nelson, có vẻ như Zirconia đã không nói với Nelson về chuyện tối qua.

Nếu cô đã nói với ông ta, thì chắc chắn không khí hiện tại trong căn phòng này sẽ trở nên giống như một buổi đưa tang.

「Ngài Kazura, từ bây giờ, tôi sẽ giúp ngài nhiều nhất có thể. Vì việc lắp đặt bánh xe nước đã hoàn tất, từ hôm nay, tôi cũng có thể giúp ngài trong các công việc khác.」

Như thể cô nhận thấy khuôn mặt u ám của Kazura, Lieze tham gia vào cuộc trò chuyện.

「Ơ? Mọi việc? Có nghĩa là các bánh xe nước ở phía đông và phía nam đã được cài đặt hoàn toàn?」

Kazura hỏi với vẻ mặt ngạc nhiên. Lieze mỉm cười và trả lời.

「Vâng, vì mọi người đã cố gắng hết sức, công việc hoàn thành sớm hơn dự kiến. Tôi dự đoán rằng độ chính xác của bánh xe nước cũng sẽ sớm tăng lên.」

「Thật tuyệt vời, nhưng độ chính xác sẽ tăng lên? Làm thế nào để đạt được điều đó? Tôi nghĩ rằng chúng ta thiếu nhân lực nên không thể làm như vậy.」

「Tôi đã yêu cầu người lính tàn tật từ cuộc chiến trước đây đến nơi làm việc của thợ mộc. Tôi nghĩ rằng vì họ có kinh nghiệm về xây dựng và bảo trì thiết bị quân dụng ở tiền tuyến, họ đã có được kỹ năng làm việc ở một mức độ nhất định.」

「Vâng, vào ngày hôm sau khi ngài Kazura rời đi, Lieze đã đến thăm nhà của người dân, đến tận nhà cùng với những người thợ mộc. Họ đã chọn những người mà chấn thương sẽ không ảnh hưởng đến công việc, sau đó tìm một công việc mới cho họ và đồng thời giảm gánh nặng công việc cho thợ mộc. Vì khả năng thương lượng khéo léo của Lieze, tiền lương của công nhân mới sẽ được trả bởi những người thợ mộc, nên điều đó cũng không làm ảnh hưởng đến chuyện nguồn tiền của chúng ta.」

Nelson thêm một lời giải thích và Kazura mở to mắt ngạc nhiên.

Nghĩ rằng trong thời gian vắng mặt, Lieze đã có thể làm nhiều đến thế, là điều anh không bao giờ nghĩ tới.

Cô ấy không chỉ nói, mà còn có thể nghĩ cách để làm mọi việc tốt hơn và chủ động làm việc đó. Ngay cả khi cô ấy vẫn còn trẻ, cô ấy vẫn đầy tài năng.

Tất nhiên, vì cô ấy cực kỳ thân thiện trong việc giao tiếp với những người dân, điều đó đã khiến việc này diễn ra suôn sẻ.

Đó không phải là một kỳ công mà bất cứ ai cũng có thể làm.

「Vì tôi đã yêu cầu họ thực hiện không chỉ các công việc xử lý gỗ, mà cả các công việc thường ngày như những việc vặt hay nấu ăn, nên giảm bớt gánh nặng công việc của thợ mộc. Nếu phân công đủ số người vào một xưởng, thì họ sẽ có thể thay phiên nhau làm việc và không phải làm việc quá sức.」

「Tôi hiểu, không cần phải làm việc vặt thường ngày, các thợ thủ công có thể tập trung vào làm việc trên... Đây là một cách làm việc hiệu quả, phải không?」

Cho đến bây giờ, các thợ thủ công sẽ tự mình thực hiện mọi công việc từ mua và giao hàng, cả việc rửa dọn và nấu ăn.

Nếu họ không cần phải làm phần lớn công việc bình thường đó, thì thời gian để tập trung cho nghề thủ công sẽ tăng lên.

Những người lính tàn tật không thể có một công việc, ít nhất đã có được việc làm, ngay cả khi mức lương không cao.

Ngoài ra, vì Lieze là người bảo lãnh của họ, những người lính tàn tật có thể làm việc thoải mái.

Để hai bên cùng có lợi, nó có thể được coi là một kế hoạch tuyệt vời.

「Nếu thợ thủ công có thêm thời gian, thì độ chính xác của công việc của họ sẽ tăng lên. Ngoài ra, có điều này tôi muốn hỏi ý kiến của ngài Kazura... Nếu được thì, ngài có thể dành cho tôi một chút thời gian sau bữa ăn không?」

「Tôi hiểu. Có phải về thợ mộc?」

「Vâng, vì các thợ thủ công đã sửa đổi bản thiết kế của bánh xe nước, tôi muốn ngài Kazura hãy xem nó. Vì bản thiết kế nằm trong phòng tài liệu, chúng ta hãy cùng nhau đến đó sau bữa ăn. Cha ơi, con có thể không?」

「Được, nếu đó là ngài Kazura thì có thể vào bất kỳ phòng nào.」

Nelson gật đầu và vì vậy Lieze tỏ ra nhẹ nhõm.

Phòng tài liệu mà Lieze muốn đưa Kazura vào là một nơi chứa một lượng lớn tài liệu quan trọng liên quan đến lãnh thổ Isteria.

Trên thực tế, ngay cả khi Nelson không chấp thuận, Lieze chỉ có thể lấy tài liệu ra khỏi phòng tham chiếu, nhưng điều này sẽ gây rắc rối cho Lieze.

Sẽ không có nghĩa gì nếu cô không thể ở một mình với Kazura trong phòng tài liệu.

Trong căn phòng đó, không hề có thứ gây cản trở.

「Phòng tài liệu? Nhắc đến mới để ý, tôi chưa bao giờ vào đó.」

Kazura lẩm bẩm những lời đó và Lieze mỉm cười đáng yêu như mọi khi.

Bình luận (0)Facebook