• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Chương 180 : Người được dẫn đến

Độ dài 2,087 từ - Lần cập nhật cuối: 2024-06-25 21:51:16

Trans: Chí mạng

_______________________

"Thật tuyệt vời! Dù hôm nay tôi đã thay đổi hoàn toàn khuôn mặt và cố gắng làm cho bầu không khí trở nên khác biệt nhất có thể, vậy mà cô vẫn nhận ra sao?" 

"Đối với một hiệp sĩ tạm thời được điều động, anh không có chút sợ hãi nào khi ở trước mặt Arnold điện hạ cả. Đôi mắt đỏ chính là điểm quyết định đấy." 

"Hiểu rồi, hiểu rồi. Quả thật đúng là như vậy, lần sau tôi sẽ ghi nhớ điều này!" 

Dù đã bị phát hiện là cải trang, nhưng tại sao anh ta lại có vẻ rất vui vẻ như vậy? Rishe có chút ngạc nhiên nhưng vẫn hỏi Raul.  

"Đây chỉ là một giả thuyết thôi, nhưng nếu anh là kẻ thù của Garkhain và cần điều tra về quốc gia này, anh sẽ xâm nhập vào bằng cách nào?" 

"Đó là bí mật truyền đời... nhưng đối với ân nhân thì tôi không thể giữ im lặng được. Ít nhất thì tôi sẽ không xâm nhập bằng cách 'từ đầu đã là một hiệp sĩ' như thế này." 

Raul hiện tại đang mặc trang phục hiệp sĩ vì anh ta đã có sự chấp thuận từ Arnold. Arnold nhờ Raul điều tra xem có tình báo nào đã xâm nhập vào lâu đài hoàng gia ở Garkhain hay không. 

Vì có sự cho phép của Arnold, Raul mới có thể hòa mình vào các hiệp sĩ. Các bức tường của lâu đài hoàng gia được bảo vệ rất nghiêm ngặt, không phải là nơi mà con người có thể bí mật xâm nhập được, dù là một con mèo con cũng khó mà qua được.  

"Cách thực tế nhất có lẽ là bắt đầu từ việc gia nhập đội hiệp sĩ và dành ra vài năm." 

"Không phải giả làm hiệp sĩ mà là trở thành hiệp sĩ thật sự sao?"  

"Đúng vậy. Suy cho cùng, Garkhain có chính sách 'chấp nhận bất kể thân phận, miễn là có thực lực thì sẽ được trở thành hiệp sĩ'. Đối với tôi, đây là một trong những điểm yếu hiếm hoi của một quốc gia mạnh mẽ và không có kẽ hở như Garkhain." 

Raul giơ ngón trỏ lên và tiếp tục nói trong khi đung đưa nó như đang chơi đùa.  

"Thực ra, có lẽ Hoàng đế cũng ý thức được điểm yếu này. Mặc dù đề cao chế độ nhân tài, nhưng thực tế thì những người giữ vị trí cao trong đội hiệp sĩ đều là quý tộc. Nếu là quý tộc, thì khả năng là tình báo của quốc gia khác là rất thấp, trừ khi có điều gì đó cực kỳ bất thường." 

(...Cha của Gutheil-sama đã phản bội lại giả định đó. Vì ông là quý tộc, nên cần phải xử lý nghiêm khắc hơn rất nhiều so với khi tình báo là người thường để làm gương.) 

Trong hoàn cảnh như vậy, việc con trai của ông, Gutheil, vẫn có thể ở lại làm hiệp sĩ có lẽ là công bằng. 

"Vì vậy, thực sự thì việc xâm nhập vào làm hiệp sĩ không đáng công sức bỏ ra dù sử dụng phương pháp nào đi chăng nữa. Chỉ có Hoàng tử Arnold là chấp nhận cả dân thường làm cận vệ. Nếu tôi là tình báo và phải chọn cách xâm nhập làm hiệp sĩ, tôi sẽ cố gắng hết sức để trở thành cận vệ của Hoàng tử." 

"..." 

"Tuy nhiên, việc Hoàng tử không quan tâm đến thân phận của cận vệ cũng chỉ là điều mà những người biết rõ về ngài ấy mới hiểu được. Vì vậy, kết luận là 'nếu tôi đến từ quốc gia khác để điều tra quốc gia này', tôi sẽ không chọn cách xâm nhập làm hiệp sĩ. Nếu muốn đánh cắp thông tin từ các quan chức cao cấp hay hiệp sĩ cao cấp, tôi sẽ sử dụng phương pháp khác hiệu quả hơn." 

Những điều Raul đã chia sẻ phù hợp với quan điểm của anh trong kiếp làm thợ săn của Rishe. 

"Vậy, phương pháp khác là gì?" 

"Hmm? ... Hmm..." 

Raul, người vừa nãy còn nói chuyện rất trôi chảy, giờ lại cau mày.  

"Chuyện đó là... Nếu tôi nói cho cô biết, Hoàng tử có thể sẽ vô cùng tức giận..." 

"...? Có phải Arnold điện hạ đã yêu cầu anh giữ bí mật không?" 

"Không, không phải chuyện đó." 

Rishe càng thêm bối rối. 

Dù vậy, Rishe vẫn mơ hồ đoán ra được "phương pháp khác" mà Raul đã ngập ngừng không nói ra. 

Trong kiếp làm thợ săn, phương pháp đó là điều cấm kỵ khi nhắc đến trước mặt Rishe. 

Vì thế, nhìn thái độ hiện tại của Raul, cô chắc chắn rằng "phương pháp khác hiệu quả hơn để đánh cắp thông tin từ các quan chức cao cấp hay hiệp sĩ cao cấp" chính là điều đó. 

(Nếu vậy thì...) 

Rishe thở dài một hơi rồi hỏi tiếp điều mà cô luôn muốn biết. 

"Này, Raul. Nếu có lúc nào đó anh không nhận ra sự hiện diện của một 'người bình thường' đang đến gần mình, thì đó sẽ là khi nào?"  

"Khi có một cô gái dễ thương mà tôi thực sự muốn tiếp cận ở gần. Ví dụ như cô chẳng hạn." 

"...Raul..." 

"Hahaha, đùa thôi. Không nhất thiết phải là cô gái, mà là khi có rất nhiều người không liên quan xung quanh, thì việc nhận ra một trong số họ đang ‘tiếp cận’ mình sẽ chậm lại. Tuy nhiên, tôi vẫn sẽ nhận ra sự hiện diện của họ, nên câu trả lời của tôi hơi lạc đề so với câu hỏi của cô." 

(Cũng đúng là như vậy.)  

Ví dụ như khi Kyle và Michelle đến thăm lâu đài hoàng gia Garkhain. Rishe đã cải trang thành nam giới và nhờ Theodore giúp cô gia nhập vào khóa huấn luyện học viên hiệp sĩ. 

Dù đã giấu kín với Arnold, nhưng sau khi bị phát hiện một cách dễ dàng, cô đã bị Theodore bắt gặp trong hành lang. Lúc đó, cô đang chìm trong suy nghĩ và nơi hành lang đó thường có nhiều người qua lại nên cô đã hoàn toàn mất cảnh giác. 

Dù vậy, Rishe không hề bỏ sót sự hiện diện của Theodore. Điều khiến cô ngạc nhiên lúc đó là việc bị nắm cổ tay một cách bất ngờ. 

(Chính Raul, trong kiếp làm thợ săn, đã dạy cho mình cách đọc và xoá sự hiện diện. Nhờ khả năng ghi nhớ kỹ lưỡng, mình đã có thể áp dụng vào kiếp làm hiệp sĩ... Nếu chỉ là người bình thường, họ sẽ dễ dàng nhận ra khi mình tiếp cận.) 

Mặt khác, điều này khó thực hiện được khi đối phương là người có thể xóa bỏ sự hiện diện. 

Khi cảnh giác thì còn có thể, nhưng khi mất cảnh giác thì rất khó. Ngay ngày đầu tiên đến lâu đài hoàng gia Garkhain, khi đang ngắm cảnh từ ban công, Rishe đã mất một khoảng thời gian mới nhận ra sự hiện diện của Arnold phía sau. 

(Lúc đó mình có thể nhận ra Arnold điện hạ là vì ngài ấy đã cố ý trộn lẫn một chút sát khí chơi đùa để thử mình. Nếu ngài ấy tiếp cận mà không có bất kỳ dấu hiệu nào, có lẽ mình sẽ không nhận ra cho đến khi bị chạm vào...) 

Những điều Raul chia sẻ đã củng cố thêm cho suy nghĩ của Rishe. 

(...Càng suy nghĩ, mình càng thấy những giả định của bản thân là đúng.) 

Điều cuối cùng làm cô cảm thấy bất an là cảm giác khác lạ khi nói chuyện với Dietrich vừa rồi. 

"Ồ, có vẻ như có người đến." 

"!" 

Tiếng cửa mở vang lên.  

Trên tường lâu đài vào lúc hoàng hôn, một người xuất hiện. Rishe quay lại và gọi tên người đó. 

"Arnold điện hạ…" 

"――…" 

Gió thổi qua, làm tung bay vạt áo khoác của Arnold. 

Mái tóc màu san hô của Rishe cũng xõa ra và nhẹ nhàng tung bay trong gió. Không để ý đến điều đó, Rishe hỏi Arnold. 

"Ngay từ đầu, ngài đã thu hẹp lại những người có khả năng là tình báo rồi phải không?" 

"..." 

"Không, đúng hơn là... Chính vì Arnold điện hạ nghi ngờ người đó nên mới có nhiều việc liên quan đến người đó như vậy..." 

Ánh nắng hoàng hôn có vẻ làm Arnold cảm thấy khó chịu, anh nheo mắt lại một cách mệt mỏi. 

Rồi anh mở miệng nói. 

"Đó là điều mà em không cần biết." 

"..." 

Những lời nói đầy sự xa cách đó khiến tim Rishe đau nhói. 

Không phải vì bị từ chối, mà vì cô hiểu rằng Arnold nói như vậy là để bảo vệ cô. 

"Điện hạ, em..." 

"-Nhưng..." 

"!" 

Arnold hạ mắt xuống và thở nhẹ. 

"Nếu em muốn làm điều gì đó và yêu cầu ta giúp đỡ, ta sẽ không bao giờ từ chối." 

"...!" 

Những lời đó của Arnold khiến Rishe cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc. 

"Không cần biết" là câu mà Arnold từng nói với cô trước đây, nhưng lần này tình huống rõ ràng đã khác. 

Rishe hướng về anh và bày tỏ mong muốn chân thành của mình. 

"Xin hãy cho phép em được hỗ trợ Arnold điện hạ. Em có điều muốn làm để giải quyết tình hình này." 

"...Em đang nói gì vậy?" 

Arnold thở dài và nói với vẻ mặt hơi thất vọng. 

"Cuối cùng thì em lại muốn ta giúp em làm những điều mình muốn." 

Raul cười lớn trước sự ngạc nhiên của Rishe. 

"Haha, thật tuyệt vời! Có ai lại ngờ rằng có người có thể dễ dàng thuyết phục Hoàng tử Arnold như vậy chứ." 

"Ư...! Thật sự xin lỗi vì sự ích kỷ của em, thật sự xin lỗi...!!" 

Raul nhún vai khi bị Arnold im lặng trừng mắt, còn Rishe thì chân thành xin lỗi. 

Sau đó, cô trình bày một số ý tưởng của mình với Arnold và Raul. 

*** 

Tối hôm đó, một vị khách được mời vào phòng trong dinh thự ở lâu đài hoàng gia. 

Trong căn phòng rộng rãi, năm chiếc ghế được sắp xếp theo hình tròn, hướng về trung tâm. Arnold ngồi trên chiếc ghế chính, Rishe ngồi bên cạnh, cả hai đều nhìn vào một người. 

"Xin lỗi, thần biết điều này thật sự quá mạo phạm..." 

Người bị ánh mắt của họ hướng đến hỏi với vẻ khó chịu. 

"Tại sao một người như thần lại được mời đến dinh thự của điện hạ?" 

"..." 

Arnold tay chống cằm, không trả lời câu hỏi của hiệp sĩ Gutheil. 

Thay vào đó, anh ra hiệu bằng ánh mắt cho Rishe, người nhận tín hiệu và gật đầu rồi lên tiếng. 

"Xin lỗi vì đã gọi anh đến, Gutheil-sama. Tôi có chuyện rất quan trọng cần nói và vì là buổi tối nên đã chọn dinh thự này." 

"Thần hiểu rằng điều này cần tránh ánh mắt tò mò của người khác. Nhưng thần không hiểu tại sao lại có việc gì mà thần có thể giúp được..." 

Dù có vẻ bối rối, nhưng Gutheil vẫn giữ thái độ đúng mực của một hiệp sĩ. Cảm kích trước sự quan tâm của Gutheil, Rishe tiếp tục nói. 

"Những điều tiếp theo tôi sắp nói có thể sẽ làm Gutheil-sama khó chịu." 

"Chính xác thì đó là gì... Không, dù lời nói có như thế nào, nếu đó là nhiệm vụ của thần..." 

Nhìn thẳng vào mắt Gutheil, Rishe tiếp tục. 

"Có khả năng một quốc gia khác, muốn có được các bí mật của Garkhain, đã cử tình báo đến đất nước này." 

"――!!" 

Gutheil nín thở, đôi tay nắm chặt lại.  

"Arnold điện hạ đã nhận ra điều này từ sớm và đã thu thập nhiều thông tin khác nhau. Kết quả là..."  

"—Ngài nghĩ rằng thần là tình báo đó sao?" 

Mặc dù giọng nói không hề run rẩy nhưng khuôn mặt Gutheil đã tái nhợt. Biểu hiện của anh đầy sự bối rối, hoảng loạn, và có chút tuyệt vọng.  

"Dù thần biết mình không đáng tin cậy, nhưng thần thề với lòng tự trọng của mình rằng, dù có bị nghi ngờ, thần chưa bao giờ phản bội đất nước mà bản thân yêu quý này." 

"…Arnold điện hạ cũng nhận ra rằng anh vô tội." 

"...?" 

Tuy nhiên, Rishe không thể nói lời "hãy an tâm" vì tình hình không đơn giản như vậy. 

"Có lẽ, người liên quan đến tình báo là—" 

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. 

Quyết định không cần đợi cho phép, cửa mở ra ngay lập tức. Raul, trong vai một hiệp sĩ, dẫn một người vào phòng. 

"...!" 

Gutheil nín thở khi nhìn thấy người đó.  

Người đó nhìn Gutheil một lát, rồi mỉm cười buồn bã. 

Sau đó, cô ấy nhìn thẳng vào Rishe và Arnold và tự giới thiệu. 

"Tôi là Sylvia Hollingworth. Rất vinh dự được mời đến đây tối nay." 

Bình luận (0)Facebook