• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Mở đầu: Quân đội Biệt lập thứ Hai.

Độ dài 2,223 từ - Lần cập nhật cuối: 2021-11-27 16:27:08

Translator: SCKurumi

+++

Vương quốc Farnesse, chiến trường trung tâm.

Vương quốc có chung đường biên giới với ba quốc gia toạ lạc ở trung tâm lục địa Dubedirica, gồm các tiểu vương quốc Swaran và Công quốc Stonia, cũng như Đế chế Arsbelt. Và chiến trường trung tâm là nơi giao tranh ác liệt nhất trong cuộc chiến này.

Với sự sụp đổ bất ngờ của pháo đài Kiel bất khả xâm phạm và sự suy tàn của quân đoàn Năm, một nhóm binh lính của Vương quốc đang tuyệt vọng chiến đấu trong hoàn cảnh khốc liệt ấy—

“Thưa ngài, có thông báo khẩn từ Thủ đô.”

Khi nghe người phụ tá nói vậy, người đàn ông đang quan sát trận chiến qua ống nhòm khẽ thở dài. Ông có thể nhận thấy đó là tin xấu từ giọng điệu cay đắng của cô. Với ông, liên lạc khẩn cấp từ thủ đô chỉ toàn rắc rối.

“Tôi có thể chọn phớt lờ nó đi không?”

Người đàn ông hỏi với ý muốn khước từ, nhưng người phụ tá bối rối trả lời:

“Đ-Đương nhiên là không thể! Ngài đang—“

“Hà. Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi, đừng hét lên như vậy.”

Người đàn ông cất chiếc ống nhòm vào thắt lưng, và quay về phía người đang nói chuyện với ông ấy - Đội trưởng Liz Ploise.

Ông chống cằm như ra hiệu để cô tiếp tục, và Liz nói với vẻ mặt u sầu:

“Theo như báo cáo, quân đoàn Ba và Bốn phòng thủ ở tiền tuyến phía Bắc đã bị huỷ diệt. Trung tướng Ritz Smith và Trung tướng Linz Baltic đã chết trong khi chiến đấu cho Vương quốc.”

Báo cáo của Liz hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của ông, và thời gian như dừng lại trong một khắc.

“…Có khả năng nào thông báo này sai lệch không?”

Để đảm bảo mình không nghe nhầm, ông hỏi lại. Liz lắc đầu một cách chắc chắn. Khoảnh khắc ấy, hình ảnh về khoảng thời gian ông cùng hai người họ ở Học viện Quân sự lướt qua trong tâm trí. Với ông, khoảng thời gian đó thật mãn nguyện, nhưng có vẻ như đã quá xa vời.

“Tôi hiểu rồi, Ritz và Linz đã ra đi, huh…”

Không thể giấu đi sự dao động trong lòng, ông lờ đi các sĩ quan đang ở cùng, châm một điếu thuốc rồi bắt đầu hút. Dù thương tiếc trong im lặng không phải phong cách của ông, ông vẫn thầm cầu nguyện cho linh hồn của hai người đồng đội đã khuất.

Ông tên là Brad Enfield.

Chỉ huy của Quân đoàn Hai, tuyến phòng thủ cuối cùng ở chiến trường trung tâm, cũng là điều ngăn chặn kẻ địch xâm chiếm Thủ đô.

“Thành thật chia buồn với ngài, nhưng vẫn còn điều nữa.”

Liz miễn cưỡng nói, Brad vò đầu bứt tóc và giục cô tiếp tục. Ông buồn phiền do biết chắc chắn đó không phải là tin tốt.

“Lệnh từ Vương quốc, Trung tướng Brad phải bảo vệ khu vực chiến trường trung tâm, và đồng thời cũng phải giữ chân lực lượng của Đế quốc từ phía Bắc tại vùng vịnh.”

“…Xin lỗi, cô nói lại được không?”

Brad đang tự hỏi liệu tuổi tác đã làm ông tai ông không còn được tốt như xưa.

Với suy nghĩ ấy, Brad hỏi lại, tuy nhiên…

“Trung tướng Brad sẽ bảo vệ khu vực chiến trường trung tâm, và đồng thời cũng phải giữ chân lực lượng của Đế quốc từ phía Bắc tại vùng vịnh.”

Câu trả lời của Liz vẫn tương tự lúc trước. Vậy tai ông có vẻ vẫn ổn.

Brad nhìn lên một cách chậm rãi, bầu trời vô cùng trong xanh và thoáng đãng, và nó nghe không giống một trò đùa chút nào. Một vài chú chim xám đang giang cánh trên không, chế giễu con người ngu ngốc trên mặt đất đang chết dần chết mòn trong cuộc chiến tranh. Nếu đây không phải là chiến trường, vùng đồng bằng này sẽ là một nơi tuyệt vời để nghỉ ngơi.

“… Haiz… Buồn thật. Có lẽ tôi nên đóng gói hành lý và chạy thoát khỏi nơi này.”

“Thưa ngài!!!”

Tiếng hét giận dữ của Liz khiến Brad hơi chùn lại. Rồi ông giải thích lý do:

“Thì, đây là một điều bất khả thi phải không? Chúng ta cần dốc hết tất cả những gì mình có để giữ vững chiến trường này. Và họ muốn chúng ta chống lại các cuộc tấn công từ phía Bắc cùng lúc đó? Đội trưởng Liz, tôi tin cô biết mệnh lệnh ấy phi lý như thế nào.”

“T-Thì…”

Liz cúi đầu, không phản bác lại được.

Khi mà lực lượng Đế chế đã huỷ diệt quân đoàn Ba và Bốn hướng về phía Nam, quân đoàn Hai sẽ bị bao vây. Lúc ấy, Brad sẽ gặp Ritz và Linz ở thế giới bên kia sớm thôi. Hình ảnh hai bọn họ chào đón Brad với khuôn mặt bối rối thoáng lướt qua tâm trí ông.

Vừa rồi ông không hề đùa cợt. Brad không hề có ý định chết trong vô ích, hay khiến cả quân đoàn Hai bị tiêu diệt. Hơn nửa lời của ông là nghiêm túc, không hề quan tâm lời đó vô liêm sỉ như nào.

(Đủ rồi. Để xem tuyến đường rút lui…)

Trong khi Brad đang vẽ ra tuyến đường trong đầu, ông lại chạm ánh mắt của Liz.

“…”

Cô đang nhìn chằm chằm vào ông, như thể có điều gì muốn nói.

“Nếu còn gì nữa, cô có thể nói hết trong một lần được không?”

“Xin hãy đừng tuyệt vọng như vậy. Tôi quên mất nói thêm là quân đoàn Bảy đã quét sạch một quân đoàn 50000 quân của Đế chế ở đồng bằng Iris, và thành công chiếm lại thành Kaspar.”

“Cái gì!? Thật sao!?”

Brad ngạc nhiên hỏi lại, và Liz cuối cùng cũng cười.

“Đúng vậy. Quân đoàn Bảy đã giành được một chiến thắng lớn lao và huy hoàng.”

“Một chiến thắng huy hoàng…”

Đã lâu lắm rồi kể từ lần cuối Brad nghe được một tin tốt. Và đây không chỉ là thắng một trận đánh mà là một thắng lợi tuyệt vời. Chiến thắng đầu tiên kể từ khi pháo đài Kiel sụp đổ.

Khi Brad nghe rằng họ chỉ chịu tổn thất ở mức độ một chữ số khi chiếm lại thành Kasper, ông cười và nắm chặt bàn tay đầy phấn khích:

“Haha! Đúng như mong đợi ở ông già kì dị Paul. Để đạt được chiến thắng không tưởng trong tình hình ngặt nghèo ấy, bảo sao người ta gọi ông ấy là Quỷ Thần. — đợi đã, nếu vậy…”

Brad suy nghĩ một lúc với tay đặt ở cằm, và vội vã bảo Liz cầm ra bản đồ của Vương quốc. Khi cô mang nó ra, Brad sốt ruột trải ra mặt bàn.

“Nếu chúng ta thiết lập một hàng phòng thủ ở chỗ này…”

Liz im lặng theo dói Brad lẩm bẩm trước bản đồ, để ông suy nghĩ mà không bị làm phiền bởi bất kì điều gì. Trước đây, suy nghĩ ông vô cùng tuyệt vọng về cuộc chiến này—

“— Điều này sẽ thành công.”

Một lúc sau, Brad rời mắt khỏi bản đồ và hút một hơi thuốc một cách đấy mãn nguyện.

“Thưa ngài, có vẻ ngài đã nghĩ ra ý tưởng tuyệt vời nào đó. Ngài có thể cho tôi biết chứ?”

Liz nhìn ông và hỏi. Các sĩ quan khác cũng nhìn Brad với ánh mắt trằn đầy hi vọng.

“—Hm? Thì… thay vì bỏ chạy, lựa chọn duy nhất còn lại là để Quân đoàn Bảy đối phó với Quân đội Đế quốc từ phía Bắc. Không còn cách nào khác cả.”

Brad nói một cách tự tin. Hầu hết các sĩ quan đều bối rối trước Brad, kể cả Liz. Cô cau mày hỏi:

“Gửi Quân đoàn Bảy để giao chiến với Quân đội Đế quốc? Chứ không phải Quân đoàn Sáu sao?”

“Quân đoàn Sáu? Điều đó không khả thi.”

Sau khi chịu tổn thất nặng nề trước Đoàn Kị sĩ Thép ở Chiến trường phía Nam, Quân đoàn Sáu đã củng cố lại lực lượng và đóng quân tại pháo đài Vegeta. Liz hơi bối rối khi Brad nhắc lại điều ấy.

“Quả vậy, tôi chưa nghĩ đến việc ấy.”

“Ngay cả khi họ có khả năng làm điều ấy, tôi cũng không muốn nhờ Trung Tướng Sara viện trợ. Tôi không giỏi trong việc đối phó với mấy cô công chúa như vậy.”

Nụ cười bí ẩn của Sara thoáng vụt qua tâm trí ông.

“Đặt sở thích cá nhân của ngài qua một bên, Quân đoàn Sáu đúng là đang trong tình trạng trì trệ. Nhưng chẳng phải Quân đoàn Bảy cũng bị kìm chặt ở phía Nam sao? Tương tự như Quân đoàn Sáu vậy.”

Liz vẫn bác bỏ quan điểm của ông và vô cùng tự tin vào điều ấy. Các sĩ quan khác cũng gật đầu tán thành.

“Quân đoàn Bảy đang bị kìm chặt? Tại sao cô lại nghĩ như vậy?”

Brad không thể hiểu nổi tại sao cấp dưới lại không đồng tình với ông, và trả lời một cách nghiêm túc. Liz đơ người một lúc, khuôn mặt cô như muốn nói rằng: “Ngài thậm chí còn không thể nhìn ra ư?”

“Ngài đang nghiêm túc hỏi lí do à? Chúng ta đã chiếm lại được thành Kaspar, nhưng pháo đài Kiel vẫn là một mối nguy hiểm lớn, nên chúng ta không được hành động bất cẩn.”

“Nghĩa là?”

“Nó có nghĩa là Quân đoàn Bảy không thể rời thành Kaspar dễ dàng như vậy được.”

Liz nói và chỉ tay vào vị trí của thành Kaspar và pháo đài Kiel trên bản đồ, minh hoạ cho phân tích lí do Quân đoàn Bảy không thể di chuyển.

Sau khi lắng nghe, Brad cười và nói:

“Sai rồi. Cô sai rồi, ngược lại mới đúng, Quân đoàn Bảy đã phá bỏ thế bế tắc của chính họ.”

“Phá bỏ thế bế tắc? Ý của ngài là sao?”

Đôi mắt xanh của Liz nhìn ông đầy bối rối.

“Ý tôi như lời tôi muốn nói thôi. Tầm quan trọng của lâu đài Kasper đến từ việc ta có thể thiết lập một tuyến phòng thủ vững chắc xung quanh nó.”

“Một tuyến phòng thủ vững chắc…”

“Đúng vậy, địa hình ở đó vô cùng phức tạp, và nếu biết cách sử dụng chúng, ta có thể giữ chân một đội quân lớn chỉ với ít binh lính. Tuy nhiên, điều đó chỉ đúng khi có một người chỉ huy xuất sắc lãnh đạo. Đó là điều kiện bắt buộc.”

Dù dùng lợi thế của địa hình thì một đội quân nhỏ hơn cũng không thể chiến thắng. Nếu không có một chỉ huy hiểu rõ và khai thác triệt để thế mạnh của nó thì việc này sẽ hoàn toàn vô nghĩa. Về cơ bản, điều này đúng khi ta phải đối đầu với một đạo quân lớn hơn về mặt số lượng.

Sau khi nghe lời giải thích của Brad, Liz nhìn bản đồ và lẩm bẩm, đẩy gọng kính hết lần này để lần khác:

“— Tôi hiểu rồi. Con sông chảy hướng Đông Tây như một con hào tự nhiên, những vách đã ở phía Nam thì quá hiểm trở. Những con đường thì hẹp khiến đối phương không thể triển khai đội quân lớn. Đó sẽ là một vị trí phòng thủ tuyệt vời với chúng ta. Nhưng như ngài nói, chúng ta sẽ cần một chỉ huy xuất sắc.”

Liz gật gù đắc ý.

(Cô ấy nhanh nhạy thật, không hổ danh là người đã tốt nghiệp ở vị trí hàng đầu của Học viện Quân sự Hoàng gia. Cô ấy sẽ là một người hoàn hảo nếu linh hoạt hơn…)

Brad nghĩ khi nhìn Liz nói ra toàn bộ điều đó dễ dàng.

“Nếu tôi không nhầm, tên hói Elman đang ở Quân đoàn Bảy. Hãy cho ông ta 10000 quân, phía Nam sẽ được đảm bảo an toàn.”

“Tôi đồng tình. Thiếu tướng Elman nổi tiếng với khả năng phòng thủ xuất sắc của ông ta, và có thể đẩy lùi một đội quân của Đế quốc.”

“Đúng vậy. Vậy là, chúng ta sẽ không cần phải để tâm quá đến pháo đài Galia. Mặt khác—“

“Mặt khác, Quân đoàn Bảy có thể tự do di chuyển.”

Liz kết thúc lời nói của Brad. Brad lúng túng mỉm cười và gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Tôi đã hiểu, tôi sẽ gửi một bức thư khẩn đến Thủ đô ngay lập tức.”

Nhìn Liz nhanh chóng rời đi, Brad cắn một điếu thuốc nữa. Thành thực mà nói, ông mong Quân đoàn Một có thể xuất kích và hỗ trợ ngay lập tức. Nhưng ông bỏ qua khả năng đó vì biết Alphonse sẽ không cho phép. Sau sự sụp đổ của Quân đoàn Năm, Quân đoàn Ba và Bốn cũng đã sụp đổ. Đế chế hoàn toàn có khả năng tấn công Thủ đô ngay lúc này.

Brad không nghĩ Alphonse là một người đủ khôn ngoan và quyết đoán để đưa Quân đoàn Một ra tiền tuyến.

(Dù mình là người lên ý tưởng ấy, mình lại không muốn mắc nợ Quân đoàn Bảy một tẹo nào. Lão già Paul đáng sợ thật.)

Brad nhả ra một làn khói cùng với tiếng thở dài, nó tan biến trong không khí cùng với khói bụi.

---

Mình đang gặp vấn đề trong cách xưng hô. Các bạn nghĩ nên để cấp trên nói với cấp dưới là "tôi-cậu/cô/ông" hay "ta-cậu/cô/ông".

Bình luận (0)Facebook